Skip to content
Chia Sẻ Trải Nghiệm
Chia Sẻ Trải Nghiệm
  • Start
  • Hành Trình
  • Chia Sẻ
  • Trải Nghiệm
  • Cuộc Sống
Chia Sẻ Trải Nghiệm
Biết ơn cuộc đời

Cảm Ơn Người Mẹ Mang Tên “Cuộc Đời”

Đã đăng 11/05/202521/05/2025 By Chia Sẻ Trải Nghiệm

Hôm nay là Ngày của Mẹ.

Khi mở cửa nhà, tôi thấy một lẵng hoa được treo trên cổng rào.
Lẵng hoa rất dễ thương, mộc mạc nhưng tinh tế – không tên người gởi, chỉ có một tấm thiệp nhỏ với dòng chữ:
“Biết ơn chị.”

Tôi đứng đó nhìn quanh. Không biết của ai.
Không có gợi ý nào rõ ràng để đoán ra.
Nhưng điều làm tôi xúc động… không phải là ai đã gửi, mà là lý do khiến ai đó âm thầm nói lời biết ơn.

Tôi chợt nhớ lại những năm tháng mình đã đi qua.
Có thể tôi không làm điều gì quá lớn lao.
Nhưng có lẽ, bằng một cách nào đó – tôi đã sống đủ tử tế để ai đó thấy đáng để biết ơn.

Lẵng hoa không tên. Nhưng có thể, nó được gửi từ một ký ức nào đó mà tôi từng bước qua – với lòng biết ơn dành cho cách tôi đã thấu cảm

Biết ơn

Và rồi, nó khiến tôi tự hỏi mình:
Còn tôi thì sao? Tôi đã biết ơn cuộc đời này đủ chưa?

Biết ơn vì đã lớn lên theo cách… không giống ai

Tôi không lớn lên như những đứa trẻ khác – không có những bữa cơm đủ đầy cha mẹ, không có những cái ôm mỗi khi tan học về.

Tuổi thơ của tôi gắn với những ngày tháng tự lập rất sớm. Tôi học cách chăm sóc mình, học cách lặng lẽ quan sát thế giới xung quanh, và hiểu rằng có những điều không cần phải hỏi tại sao – chỉ cần bước tiếp.

Cũng chính nhờ vậy, tôi có được một món quà đặc biệt từ cuộc đời:
Khả năng tự đứng vững.
Khả năng cảm nhận nỗi cô đơn của người khác.
Và hơn cả, là lòng biết ơn với những điều mình tưởng như đã thiếu, nhưng thật ra… chính là món quà.

Và cũng chính những thiếu vắng ấy đã dạy tôi rất nhiều ….
Dạy tôi biết cách đứng dậy sau những lần vấp ngã 
Dạy tôi thương người – không bằng lời – mà bằng sự thấu cảm âm thầm.

Nếu tôi được nuôi lớn đủ đầy, có lẽ tôi đã không học được cách tự chăm sóc mình, không học được cách quan sát, lắng nghe, và hiểu lòng người.
Tôi đã không là “tôi” của bây giờ – đủ vững chãi để làm chỗ dựa cho chính mình, đủ nhẹ nhàng để không phán xét ai, và đủ lặng lẽ để không cần khẳng định điều gì với đời.

Tôi biết ơn tuổi thơ thiếu vắng mà mình đã có,
Và đôi khi, chính cái “thiếu” lại làm nên đủ đầy.

Biết ơn những nỗi đau đã dạy tôi thành nhân

Không ai thích đau.
Nhưng cũng không ai lớn lên thật sự nếu chưa từng đi qua những vết thương không ai thấy.
Tôi cũng vậy.

Có những lần tưởng như mình đã gục.
Nhưng rồi, tôi lại tự lau nước mắt, tự nhắc mình rằng: đau là một phần của cuộc sống – và mình vẫn đang sống.

Giờ nghĩ lại, tôi không thấy nghẹt thở vì những nỗi đau ấy nữa.
Ngược lại, tôi biết ơn chúng.
Vì chính nhờ chúng, tôi học được cách giữ lòng mình dịu dàng giữa một thế giới nhiều sắc cạnh.
Tôi nhìn ra được nhiều điều đáng giá:

  • Người hay cau có có thể đang rất cô đơn.
  • Người tỏ ra mạnh mẽ có thể là người đang yếu nhất.
  • Và người hay im lặng… có khi lại là người đang cố gắng nhiều nhất.

Nhờ những khốn khó đã qua, tôi biết trân trọng từng điều nhỏ bé mình đang có. Biết rằng… cuộc đời này không nợ mình gì cả – nhưng mình thì nợ cuộc đời một lời cảm ơn.

…Và hơn cả, tôi hiểu ra một điều quan trọng:
Lòng biết ơn không khiến tôi trở nên nhỏ bé trước bất kỳ ai.
Tôi biết ơn những người đã yêu thương tôi thật lòng,- dù họ chỉ là người dưng, không máu mủ ruột rà
Và cũng đủ tỉnh táo để bước ra khỏi những mối quan hệ không còn sự trân trọng.

Bởi vì với tôi, cuộc đời này không có gì quý hơn một chữ “tình” – tình người, tình thân.
Nhưng tình cảm chỉ trọn vẹn khi được giữ gìn từ hai phía.
Còn nếu ai đó không biết trân trọng mình, thì… tôi sẽ rời đi trong yên lặng – không hận thù, không oán trách,
Chỉ là tôi chọn biết ơn phần đã từng – và buông tay phần không xứng đáng.

Biết ơn vì vẫn còn có thể cho đi

Có người nghĩ: cho đi là một đặc ân của người mạnh mẽ.
Nhưng tôi nghĩ khác:
Cho đi là kết quả của việc đã từng thiếu thốn, đã từng ước một ai đó chìa tay ra với mình – và bây giờ, mình chọn trở thành người đó cho người khác.

Tôi từng không có nhiều.
Có những đoạn đời chỉ đủ cơm ăn, không đủ ấm lòng.
Có những năm tháng chạy vạy từng đồng lẻ, chỉ mong đủ để sống mà không phải nợ ai một lời cảm ơn gượng gạo.
Vậy mà giờ đây, tôi đã có thể… chia sẻ lại những gì mình đã tích góp được – không phải tiền bạc, mà là trải nghiệm, sự thấu cảm, và những điều tử tế.

Tôi biết ơn, không phải chỉ vì cuộc đời đã cho tôi quá nhiều, mà còn vì cuộc đời đã không lấy đi hết niềm tin trong tôi.
Tôi vẫn luôn tin vào những điều tốt đẹp, tin vào những người sống bằng tâm, và tin rằng… mỗi sự thấu cảm đúng lúc cũng có thể cứu lấy một ai đó đang đứng bên bờ vực.

Cho đi – với tôi – không phải là ban ơn.
Mà là cách để tôi giữ mình lại giữa một thế giới dễ khiến người ta trở nên vô cảm.

Và khi có ai đó nói:
“Cảm ơn chị đã chia sẻ, nhờ đó em thấy nhẹ lòng hơn.”
Tôi lại thầm biết ơn.
Biết ơn vì tôi vẫn còn có thể làm điều gì đó nhỏ bé… nhưng ý nghĩa.

Biết ơn vì vẫn còn có thể cho đi

Tôi vẫn là tôi – dù cuộc đời không dễ dàng

Trong tất cả những điều tôi biết ơn, có một điều rất âm thầm nhưng quan trọng:
Tôi biết ơn… vì mình vẫn là mình.

Không phải một phiên bản cứng cỏi đến mức lạnh lùng.
Mà là một người – đã đi qua đủ giông gió để hiểu rằng:
Không cần tỏ ra cứng rắn, nhưng cũng không để ai coi thường.
Sống nhẹ nhàng không có nghĩa là để người khác muốn đối xử sao cũng được.

Tôi đã từng im lặng để giữ gìn một mối quan hệ.
Từng dừng lại khi có thể phản kháng.
Từng nhẫn nhịn không phải vì tôi không biết “đau”, mà vì tôi không muốn để lòng mình hóa thành sỏi đá.

Giữa một cuộc sống mà người ta dễ bị cuốn vào cạnh tranh, hơn-thua, đố kỵ…
Tôi vẫn chọn cách sống không cần ai ghi nhận, chỉ cần mình không tự khinh mình.

Tôi biết ơn vì mình vẫn có thể tin vào điều tử tế, tin vào người tốt, và vẫn giữ được một trái tim không sắt đá – dù đã từng có nhiều lý do để trở nên lạnh lùng.

Cuộc đời không làm tôi trở nên hoàn hảo hơn.
Nhưng tôi biết ơn vì nó không làm tôi đánh mất sự tử tế trong mình.

Biết ơn vì tôi đã không lạc lối

Đã có lúc, tôi thấy mình đi chậm hơn người khác.
Bạn bè đổi xe, lên chức, xây nhà… còn tôi vẫn đang làm những việc tưởng chừng chẳng mấy ai để ý.
Cũng có khi tôi tự hỏi: “Không biết mình có đang đi con đường nhiều người đi không?”

Nhưng càng sống, tôi càng hiểu:
Không phải cứ giống số đông là đúng, và không đi nhanh không có nghĩa là lạc đường.

Tôi không làm điều lớn lao, không giỏi kiếm tiền, không mưu cầu danh vọng bằng mọi giá
Nhưng tôi không nói điều mình không tin, không sống kiểu mình không muốn, và không vì một chút hào quang mà đánh mất lòng tự trọng

Giờ nhìn lại, tôi biết ơn vì mình đã đi một con đường không nhiều người chọn.
Khó hơn. Lặng lẽ hơn.
nhưng đủ để tôi sống tử tế mà không cần giấu mặt, đủ để tôi làm người mà không cần phải “diễn.”

Cảm ơn người mẹ mang tên “cuộc đời”

Tôi không biết ai đã treo lẵng hoa ấy ở cổng rào vào sáng nay
Một dòng chữ nhỏ: “Biết ơn chị.” Không có lời nhắn thêm.

Hôm nay là Ngày của Mẹ – Mother’s Day

Mẹ tôi không còn, để biết đến ngày này.
Và ngày hôm nay … tôi lại nhận được một món quà ấm áp

Một lẵng hoa treo giữa nắng mai.
Và trong khoảnh khắc đó, tôi bỗng hiểu rằng:
Cuộc đời cũng đã nuôi tôi lớn lên, theo một cách rất riêng..

Có lúc ấm áp. Có lúc khắc nghiệt. 
Nhưng cũng chính cuộc đời đã cho tôi đủ bài học, đủ va vấp để trở thành một người…
không cần hoàn hảo, chỉ cần đủ hiểu mình – và đủ sống tử tế với người khác.

Và nếu có một ai đó, ở đâu đó, đang lặng lẽ biết ơn tôi – thì hôm nay, tôi cũng muốn gửi lại một lời biết ơn đến cuộc đời.

Không phải vì cuộc đời dễ dàng, mà vì đã không để tôi gục ngã.

Tôi không còn mẹ để tựa vào.
Nhưng tôi có một cuộc đời rộng lớn – đã rèn tôi bằng những điều không ai dạy, và thương tôi theo cách riêng của nó.

Cảm ơn đời – người mẹ vĩ đại mà tôi biết ơn… tận đáy lòng.

Cảm ơn người mẹ mang tên "cuộc đời"

Và ….. Cảm ơn bạn – người đã âm thầm tặng lẵng hoa ấy. Tôi ước gì bạn tình cờ đọc được bài viết này.
Bạn không để lại tên. Nhưng bạn đã để lại một ngày ấm áp.

Chữ ký

Điều hướng bài viết

Bài viết trước
Bài viết sau

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Đối diện với khó khăn của cuộc đời, Bạn sẽ học được cách trân trọng những gì mình đang có.

Chữ ký

Bài viết nổi bật

  • Nếu bạn tin vào chính mình – Không gì là không thể!

    Nếu bạn tin vào chính mình – Không gì là không thể!

  • Học cách "nịnh sếp". Nên hay không nên?

    Học cách "nịnh sếp". Nên hay không nên?

  • Đừng so sánh bản thân với người khác, vì Bạn là phiên bản duy nhất

    Đừng so sánh bản thân với người khác, vì Bạn là phiên bản duy nhất

  • Thử thách cuộc sống - Người thầy khó tính nhưng công bằng

    Thử thách cuộc sống - Người thầy khó tính nhưng công bằng

  • Vị trí công nhân: Trường học rèn luyện và khám phá giá trị bản thân

    Vị trí công nhân: Trường học rèn luyện và khám phá giá trị bản thân

Danh mục

  • Bạn hỏi – Tôi chia sẻ (16)
  • Chia Sẻ (13)
  • Cuộc Sống (14)
  • Dành cho đồng nghiệp của tôi (5)
  • Hành Trình (8)
  • Start (4)
  • Trải Nghiệm (9)
  • Tư duy tích cực (1)

Khám phá

  • Vì sao tôi thích viết?
  • Hành trình của tôi
  • Ngôi Nhà Thứ Ba
  • Liên hệ với tôi
  • Về tôi

Nơi bắt đầu

  • Start
  • Hành Trình
  • Chia Sẻ
  • Trải Nghiệm
  • Cuộc Sống

Trao đi hy vọng

Có những vùng đất xa xôi, nơi từng nụ cười nhỏ bé vẫn tỏa sáng trong khốn khó. Nếu trái tim Bạn từng ấm lên bởi một hành động tử tế, hãy thử tìm hiểu thêm về những mảnh đời đó ... để cảm thấy mình may mắn và sẵn lòng sẻ chia

  • Nuôi em
  • Trò nghèo vùng cao
  • Saigon Children’s Charity
  • Thiện Nguyện App
©2025 Chia Sẻ Trải Nghiệm