Skip to content
Chia Sẻ Trải Nghiệm
Chia Sẻ Trải Nghiệm
  • Start
  • Hành Trình
  • Chia Sẻ
  • Trải Nghiệm
  • Cuộc Sống
Chia Sẻ Trải Nghiệm
Tôi viết blog

Tôi viết blog!!!

Đã đăng 05/05/202530/12/2025 By Chia Sẻ Trải Nghiệm

Hôm qua, tôi nhận được một cuộc gọi bất ngờ. Là một người bạn cũ, đã rất lâu không gặp.

Giọng bạn ấy vang lên trong điện thoại, hơi phấn khích:
“Em có người quen, gởi cho em link blog ‘Chia Sẻ Trải Nghiệm’, thấy hình chị mà em không tin vào mắt mình luôn… nên phải gọi hỏi xem có đúng là chị không. Vì em nhớ chị sống khép kín lắm mà, bây giờ lại thấy chị viết blog – mà viết mộc mạc ấm áp ghê …  Em bất ngờ thật sự! em cũng thích viết lắm mà không viết được như vậy”

Tôi bật cười.”Phải rồi, tôi viết blog đó. Có gì mà ngạc nhiên dữ …..”

Tôi là người hướng nội, không thích đám đông, thích lặng lẽ ….

Người đã ấp ủ một giấc mơ trong nhiều năm. Và bây giờ – cuối cùng – đã có thể ngồi xuống, mở lòng qua con chữ để sẻ chia..

Viết blog – một giấc mơ giản dị

Viết blog – một giấc mơ giản dị

Tôi còn nhớ bài văn năm lớp 6. Tiết văn cuối ngày, viết về mẹ – tôi đã viết một mạch, không màu mè, không văn vẻ, chỉ là những điều tôi thấy, tôi nhớ, và tôi thương.

Thầy giáo đứng tuổi, nghiêm nghị, hiếm khi khen ai điều gì. Vậy mà hôm đó, khi đứng ở đầu bàn xem bài của tôi, thầy đã xoa nhẹ đầu tôi rồi nói: “Con viết được lắm.”

Chỉ một câu nói. Nhưng với một đứa trẻ sống lặng lẽ như tôi, đó là lần đầu tiên tôi dám tin: “Có thể… viết cũng là một cách để chạm đến người khác.”

Tôi bắt đầu viết nhật ký. Mỗi ngày vài dòng. Có hôm chỉ là một câu ngắn: “Hôm nay trốn học, bị ngoại cho 2 roi mây vào mông, giờ ngồi vẫn còn đau quá……” Có hôm dài hơn, kể lại một giấc mơ lạ, một suy nghĩ vụ vơ, hay một chuyện xảy ra trong lớp.

Tôi không viết để cho ai xem. Tôi viết để giữ lại những điều ấm áp

Thói quen ấy theo tôi suốt những năm tháng sau này. Dù có bận, có mỏi, có khi đi làm về chỉ kịp ngả lưng xuống, tôi vẫn cố gắng giữ thói quen viết vài dòng mỗi ngày. Nhiều cuốn sổ đã cũ, nhưng… cái mạch viết ấy – chưa bao giờ tắt.

Và đến khi hành trình công việc của tôi khép lại, khi tôi có thời gian để lật lại từng trang nhật ký mình đã ghi – tôi nhận ra: Đã đến lúc tôi viết không chỉ cho mình, mà cho những ai giống tôi.

Không phải để giảng giải điều gì, mà để nối lại từng mảnh đời đã qua bằng con chữ – như một lời cảm ơn thì thầm gửi đến cuộc sống.

Trả ơn cuộc đời 

Chúng ta có nhiều cách để trả ơn cuộc đời. Có người giàu có, họ chọn cách mở quỹ từ thiện, giúp đỡ người nghèo, nuôi trẻ mồ côi, chăm sóc người già neo đơn. Tôi rất khâm phục họ, vì được cho đi là một dạng hạnh phúc rất đẹp.

Còn tôi, Tôi không có nhiều tiền để cho đi theo cách đó.

Nhưng tôi có điều này: Tôi có những câu chuyện – thật, đời, và không màu mè. Tôi có những vết xước nhỏ trong lòng mà nhiều người ngoài kia cũng đang có. Tôi có những trải nghiệm đời thường, và khi kể lại, biết đâu ai đó đang thấy mình lạc lõng… sẽ cảm thấy được an ủi một chút.

Và thế là tôi viết, để nói rằng: “Tôi đã đi qua, và bạn cũng sẽ đi qua được.”

Tôi nghĩ, viết blog cũng là một cách trả ơn cuộc sống – trả ơn bằng sự thấu cảm, bằng lòng biết ơn, và bằng những gì mình từng đi qua mà người khác có thể đang đối mặt.

Nếu một người đang là công nhân, đang hoài nghi không biết đời mình rồi sẽ đi về đâu, tình cờ lướt qua blog này và đọc câu chuyện của tôi – một người cũng từng là công nhân như họ, từng mang theo nỗi lo về tương lai, …. thì biết đâu, họ sẽ thấy được an ủi đôi chút, sẽ thấy mình bớt cô đơn hơn “À, có người giống mình… mà người đó không bỏ cuộc.”

Biết đâu, một người chưa từng nghĩ rằng mình có thể viết – chỉ vì từng nghe ai đó bảo: “Viết là việc của những người giỏi, có học, có bằng cấp” – sau khi đọc blog của tôi, sẽ nghĩ lại: “Chị ấy là người bình thường mà còn dám viết, sao mình không thử?”

Tôi không giỏi truyền cảm hứng, tôi chỉ kể lại điều thật nhất từ đời mình. Và tôi tin, khi chữ được viết bằng lòng chân thành – thì nó sẽ chạm được đến ai đó, dù chỉ là một người.

Viết – cũng là cách để chăm sóc sức khỏe não bộ

Càng nhiều tuổi, não bộ càng chậm lại, không còn nhớ nhanh, không còn phản xạ nhanh. Đó là điều không thể tránh.

Nhưng tôi không đứng yên nhìn nó xuống dốc. Tôi chọn viết. Viết là một cách luyện tập cho não – nhẹ nhàng, bền bỉ, và đầy sức sống.

Mỗi khi tôi viết, tôi đang kích hoạt tư duy, hồi tưởng, sắp xếp ngôn ngữ, kết nối cảm xúc. Đó là cả một chuỗi vận động tinh vi – giúp não không bị bỏ quên.

Không cần phải viết hay. Không cần viết dài. Chỉ cần viết đều – thì sức khỏe não bộ vẫn được chăm sóc, như một cơ bắp được vận động đúng cách.

Với tôi, viết mỗi ngày là một dạng “vitamin trí nhớ”. Giúp tôi không lẫn dần vào khoảng trắng. Giúp tôi giữ lại khả năng cảm nhận, phân tích, và suy nghĩ mạch lạc.

Tôi viết để nhớ. Tôi viết để nghĩ. Tôi viết… để giữ cho đầu óc mình không bị cũ kỹ trước tuổi.

Viết – cũng là cách để chăm sóc sức khỏe não bộ

Tôi viết blog – như cách lặng lẽ gieo một hạt giống

Tôi không mong mỗi bài viết sẽ tạo ra một điều gì lớn lao. Tôi không ngồi xuống với kỳ vọng sẽ “thay đổi ai đó”, “chạm tới hàng trăm người”, hay “gây ảnh hưởng”. Tôi chỉ viết – như một người lặng lẽ gieo xuống một hạt nhỏ, vào một mảnh đất mà chính tôi cũng không biết có màu mỡ không.

Có thể chẳng ai đọc. Có thể hôm nay chưa ai hiểu. Có thể mãi về sau, những dòng chữ này vẫn nằm yên, không ai chạm tới.

Nhưng giống như một người từng sống bằng đôi tay lao động, tôi hiểu: gieo hạt là phần việc của mình – còn nảy mầm, là chuyện của thời gian và đất.

Tôi cứ viết. Như người nông dân cứ gieo, dù không biết mưa có về kịp. Vì biết đâu, một ngày nào đó, một người đang đi qua những giông gió giống tôi ngày trước, sẽ tình cờ thấy được bài viết này – và họ sẽ dừng lại vài phút để thở sâu hơn một chút, và nghĩ: “Vẫn còn ai đó hiểu mình.”

Tôi viết không để gặt hái. Tôi chỉ đang gieo…trong âm thầm, trong biết ơn, và trong niềm tin rằng: con chữ – khi được sinh ra bằng chân thành – sẽ luôn có chốn để nảy mầm.

Tôi viết thay cho những người chưa dám bắt đầu

Tôi vẫn nhớ câu nói của người bạn gọi điện cho tôi hôm đó. Bạn ấy nói: “Em cũng thích viết lắm mà không viết được như vậy…”

Tôi biết – không phải bạn không có điều để viết, mà là bạn đã giữ quá lâu trong lòng, đến mức nghĩ rằng con chữ của mình không đáng để viết ra.

Nhưng tôi muốn bạn – và những người giống bạn – biết rằng: viết không cần hay. Viết chỉ cần thật.

Không ai viết hay từ đầu cả. Chúng ta chỉ cần dám viết vài dòng đầu tiên – rồi những điều còn lại sẽ đến. Từ từ. Nhẹ nhàng. Như chính lòng mình khi được mở ra.

Tôi biết… có rất nhiều người ngoài kia cũng như bạn, từng muốn viết. Muốn kể một điều gì đó. Nhưng rồi lại thôi.

Không phải vì họ không có gì để viết. Mà vì có quá nhiều lý do để… ngập ngừng. Sợ người ta cười. Sợ chẳng ai đọc. Sợ những suy nghĩ riêng tư bị ai đó đánh giá.

Tôi chưa từng sợ viết. Chỉ là tôi chờ một thời điểm mà mình có thể viết – không vì chứng tỏ, không vì nổi bật, mà vì… tôi biết, có những người đang cần một ai đó dám viết ra điều mà họ còn ngại ngần

Tôi viết không phải để dạy ai cách sống. Tôi viết chỉ để gửi một tín hiệu ra ngoài kia: “Tôi đã viết rồi đây. Và nếu bạn cũng từng nghĩ đến điều đó, thì có thể bắt đầu bất cứ lúc nào. Không cần hoàn hảo. Chỉ cần thật lòng.”

Tôi tin, mỗi dòng chữ được viết ra bằng sự chân thành – dù không được vỗ tay, không được chia sẻ, không được trích dẫn – vẫn đủ sức lay động một ai đó đang ngồi lặng im ngần ngại trong căn phòng nhỏ.

Nếu bạn tình cờ ghé qua blog này…

…thì cảm ơn bạn – vì đã dừng lại.

Và nếu bạn đã đọc tới đây, tôi nghĩ… có lẽ bạn cũng từng giống như tôi – thích viết để chia sẻ …

Thank you

Tôi viết blog không để được nhớ.

Cũng không mong những gì mình viết sẽ được lan xa. Tôi chỉ mong nó chạm được tới đúng người – đúng lúc. Dù chỉ một người.

Một người đang sống thầm lặng. Một người đang mang một nỗi buồn không tên. Một người đang tìm cách đứng vững trong những ngày giông bão

Nếu bạn – một người tình cờ – thấy mình đâu đó trong những điều tôi viết, thì có thể… chúng ta không hề xa lạ.

Và dù không biết nhau, tôi vẫn mong bạn sẽ đi tiếp hành trình của mình, với một chút gì đó ấm áp trong tim, và luôn an yên với những ngày tháng phía trước.

Điều hướng bài viết

Bài viết trước
Bài viết sau

Comments (2)

  1. Tuấn Kỷ Nguyên viết:
    18/10/2025 lúc 8:51 Sáng

    Ui, vô tình lân la trên mạng bắt gặp ngay blog của bạn. Blog gì mà dễ thương vậy 🙂

    Trả lời
    1. Chia Sẻ Trải Nghiệm viết:
      18/10/2025 lúc 7:13 Chiều

      Cảm ơn Bạn đã ghé qua và để lại lời nhắn thật ấm áp 🌿

      Trả lời

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Đối diện với khó khăn của cuộc đời, Bạn sẽ học được cách trân trọng những gì mình đang có.

Chữ ký

Bài viết nổi bật

  • Nếu bạn tin vào chính mình – Không gì là không thể!

    Nếu bạn tin vào chính mình – Không gì là không thể!

  • Học cách "nịnh sếp". Nên hay không nên?

    Học cách "nịnh sếp". Nên hay không nên?

  • Đừng so sánh bản thân với người khác, vì Bạn là phiên bản duy nhất

    Đừng so sánh bản thân với người khác, vì Bạn là phiên bản duy nhất

  • Thử thách cuộc sống - Người thầy khó tính nhưng công bằng

    Thử thách cuộc sống - Người thầy khó tính nhưng công bằng

  • Vị trí công nhân: Trường học rèn luyện và khám phá giá trị bản thân

    Vị trí công nhân: Trường học rèn luyện và khám phá giá trị bản thân

Danh mục

  • Bạn hỏi – Tôi chia sẻ (16)
  • Chia Sẻ (13)
  • Cuộc Sống (14)
  • Dành cho đồng nghiệp của tôi (5)
  • Hành Trình (8)
  • Start (4)
  • Trải Nghiệm (9)
  • Tư duy tích cực (1)

Khám phá

  • Vì sao tôi thích viết?
  • Hành trình của tôi
  • Ngôi Nhà Thứ Ba
  • Liên hệ với tôi
  • Về tôi

Nơi bắt đầu

  • Start
  • Hành Trình
  • Chia Sẻ
  • Trải Nghiệm
  • Cuộc Sống

Trao đi hy vọng

Có những vùng đất xa xôi, nơi từng nụ cười nhỏ bé vẫn tỏa sáng trong khốn khó. Nếu trái tim Bạn từng ấm lên bởi một hành động tử tế, hãy thử tìm hiểu thêm về những mảnh đời đó ... để cảm thấy mình may mắn và sẵn lòng sẻ chia

  • Nuôi em
  • Trò nghèo vùng cao
  • Saigon Children’s Charity
  • Thiện Nguyện App
©2025 Chia Sẻ Trải Nghiệm