Skip to content
Chia Sẻ Trải Nghiệm
Chia Sẻ Trải Nghiệm
  • Start
  • Hành Trình
  • Chia Sẻ
  • Trải Nghiệm
  • Cuộc Sống
Chia Sẻ Trải Nghiệm
Nhật ký những ngày cuối năm

Nhật ký những ngày cuối năm – Cảm ơn và tạm biệt 2025

Đã đăng 29/12/202508/01/2026 By Chia Sẻ Trải Nghiệm

Tôi có thói quen, cứ đến cuối năm, tôi lại viết một bài giống như nhật ký những ngày cuối năm – để ngồi xuống, chậm lại, và nhìn lại những gì đã qua.

Chỉ còn hai ngày nữa là bước sang năm 2026. Trời Sài Gòn sáng nay có chút lành lạnh, vừa đủ để người ta muốn rút tay khỏi điện thoại, pha một ly trà nóng, và lặng lẽ cảm nhận thời gian đang trôi.

Tôi mở laptop như thường lệ, để nhìn lại: một năm qua, tôi đã viết gì? Tôi đã đi đâu? Tôi đã sống như thế nào?

Có thể ai đó sẽ thấy những con số – bao nhiêu bài viết, bao nhiêu lượt xem – là điều quan trọng. Nhưng với tôi, quan trọng nhất là: tôi đã giữ lời với chính mình. Tôi đã làm đúng theo điều mình đã hứa: mỗi tuần một bài viết, trừ những hôm cơ thể nhắc nhở tôi nên nghỉ ngơi vì bệnh.

Tôi vui, thật sự vui, không phải vì có ai đó khen ngợi hay công nhận. Mà vì tôi thấy mình đã làm được điều mình muốn. Những bài viết trong suốt năm qua giống như những viên gạch nhỏ góp phần xây nên ngôi nhà thứ ba của tôi – nơi mà tôi có thể trở về, được là chính mình, và âm thầm lưu giữ những cảm xúc thật nhất của cuộc đời.

Tôi viết để chia sẻ, và kết nối. Để nếu có ai đó đang đi trên hành trình tự mình lặng lẽ tìm đường, họ sẽ cảm thấy bớt cô đơn – giống như khi tôi bắt đầu hành trình chia sẻ trải nghiệm này. Những chuyến đi đó đây, những lần ngồi giữa quán cà phê lạ, những đêm ở một vùng đất xa, tất cả đều được tôi lặng lẽ ghi lại. Không phải để khoe mình đã đi đâu, mà là để biết rằng mình vẫn đang sống, đang cảm nhận, và đang biết ơn.

Nhìn lại một năm qua những dòng chữ

Nhìn lại một năm qua những dòng chữ

Mỗi bài viết với tôi là một cột mốc nhỏ giữa dòng đời đang trôi. Không ồn ào. Không khoa trương. Chỉ là những mảnh ghép rất thật – từ những ngày tĩnh lặng nhất, đến những lúc lòng đầy trăn trở. Cứ thế, tôi ghi lại từng khoảnh khắc một cách tự nhiên như cách người ta ngồi lại vào cuối ngày để uống một ly trà nóng và lật xem vài trang cũ trong quyển nhật ký đã sờn gáy.

Có hôm tôi viết để tự hỏi “Bạn vẫn ổn chứ?” – nhưng thật ra là đang hỏi chính mình. Có những dòng tưởng chừng dành cho ai đó, nhưng người cần được an ủi trước tiên, lại chính là tôi của ngày hôm đó: mỏi mệt, lặng lẽ, cần một điểm tựa nhỏ trong tâm hồn để bình yên.

Tôi không ghi chép để kể lể, cũng chẳng để phơi bày nỗi buồn. Tôi chỉ muốn giữ lại một chút gì đó trước khi ngày trôi qua, như cách người ta ép một chiếc lá vào trang sách cũ – không phải vì chiếc lá đó đặc biệt, mà vì nó gợi lại một ký ức không nên lãng quên. Có lẽ vì thế mà tư duy tích cực luôn là điều tôi cố gắng gìn giữ – một ngọn đèn nhỏ giúp tôi ấm áp giữa đêm tối.

Dần dần, tôi nhận ra: thời gian là liều thuốc dịu dàng nhất – không ồn ào, không ép buộc, chỉ âm thầm ở đó, đợi ta đủ bình tĩnh để chấp nhận những điều đã qua. Nó không xóa đi vết thương ngay lập tức, nhưng sẽ giúp ta nhìn mọi chuyện bằng một ánh mắt khác – bao dung hơn, nhẹ lòng hơn. Miễn là ta đủ kiên nhẫn, đủ dịu dàng để đón nhận.

Cảm xúc ngày cuối năm luôn mang theo một nỗi lặng lẽ rất riêng – vì biết thời gian sắp khép lại. Nó khiến tôi muốn nhìn lại những gì mình đã đi qua – xem còn điều gì chưa trọn, và điều gì đã đủ đầy.

Những chia sẻ từ con đường tôi đã đi qua

Tôi không viết để trở nên nổi bật. Và thật lòng, tôi cũng chưa từng nghĩ mình có điều gì đáng để “nổi bật”. Tôi chỉ viết như một người bạn âm thầm kể chuyện – chuyện của mình, chuyện của những ngày đi qua, và cả những điều chưa kịp gọi thành tên.

Thỉnh thoảng, tôi nhận được vài bình luận nhỏ kiểu như: “… blog gì mà dễ thương vậy …”. Những dòng viết ấy, đôi khi chính là cách để tôi không quên mất mình là ai giữa bao điều đang đổi thay ngoài kia.

Tôi từng tin – và đến giờ vẫn tin – rằng không cần ai hiểu mình hoàn toàn. Chỉ cần mỗi ngày, ta không phản bội cảm xúc của chính mình là đủ. Viết, với tôi, chính là cách để tôi giữ trọn lời hứa ấy: sống thật, nghĩ thật, và thương mình thật lòng.

Nhiều khi tôi cũng loay hoay giữa những ngày không gọi tên được cảm xúc. Những lúc đó, thay vì tìm câu trả lời ở đâu xa, tôi chọn ngồi lại và yêu thương bản thân bằng những điều nhỏ nhất – một ly nước ấm, một trang nhật ký, hay chỉ là vài phút lặng yên không cần cố gắng gì cả.

Tôi cũng hay nhắc mình rằng, sống tử tế không phải để được ai khen ngợi hay công nhận, mà là để mỗi tối trước khi ngủ, tôi vẫn có thể nhìn lại mình và thấy lòng nhẹ nhõm – vì suốt một ngày qua, tôi đã sống không trái với những điều mình tin là đúng.

Và tôi biết, nếu không có niềm yêu thích việc viết, chắc tôi đã chẳng giữ được những giá trị ấy bền lâu đến vậy. Có lẽ vì thế mà tôi vẫn thấy lòng mình ấm áp mỗi khi nghĩ đến lý do vì sao tôi thích viết – không phải để được ai nhớ đến, mà là để chính tôi không quên mất mình từng đã sống những ngày rất thật như thế.

Những cuộc trở về – từ một nơi rất xa đến rất gần

Tôi luôn tin rằng, mỗi chuyến đi đều có một lý do để bắt đầu – và một ý nghĩa để trở về. Không phải lần nào cũng là những chuyến đi xa, nhưng cứ mỗi khi xếp lại hành lý – dù là đi công việc, đi thăm người thân, hay chỉ là một buổi cà phê ở quận khác – tôi đều mang về một điều gì đó cho riêng mình.

Cuộc sống thật lạ. Có lúc tôi đi rất xa, tưởng chừng như để tìm một chân trời mới, nhưng rồi lại thấy mình học được cách trân trọng những điều rất đỗi thân quen. Có lúc tôi lên đường chỉ để thoát khỏi cảm giác bức bối trong lòng, nhưng khi đặt chân về nhà, tôi mới nhận ra: có những yên bình không cần phải tìm, chỉ cần ngồi lại và lắng nghe bản thân

Tôi từng viết rằng đi xa là để trở về gần hơn với chính mình – và tôi vẫn giữ suy nghĩ ấy đến bây giờ. Mỗi vùng đất tôi ghé qua, mỗi gương mặt tôi gặp, mỗi tiếng nói lạ tôi từng nghe… đều để lại trong tôi một mảnh ghép của cuộc sống, giúp tôi hiểu rằng: thế giới rộng lớn, nhưng lòng người thì không thiếu chỗ để yêu thương.

Và rồi, khi trở về, tôi lại thấy mình thêm một chút nhẹ nhàng, và có thêm những hành trang quý giá – là cái nhìn sâu sắc hơn, sự kiên nhẫn hơn, và một chút hiểu mình hơn nữa.

Buồn hay vui đều là gia vị của cuộc sống

Buồn hay vui đều là gia vị của cuộc sống

Tôi không mong cuộc sống lúc nào cũng ngập tràn tiếng cười. Mà thật ra, tôi cũng không tin vào điều đó. Vì nếu ngày nào cũng chỉ toàn vui vẻ, ta sẽ dần quên mất cách trân trọng những điều nhỏ bé đang hiện hữu quanh mình.

Có những ngày, tâm trí mệt mỏi. Không có chuyện gì quá buồn, nhưng cũng chẳng đủ vui để thắp sáng cả ngày. Tôi từng nghĩ những ngày như thế là lãng phí. Giờ thì tôi hiểu, đó là một phần rất thật của đời sống – như một gam màu trầm cần có để bức tranh cảm xúc được hài hòa.

Tôi đã học cách làm bạn với những điều không vui – không né tránh, không đẩy chúng ra xa. Chỉ là nhìn thẳng vào chúng, đặt tay lên ngực và nói: “Ừ, mình đang buồn đấy. Nhưng rồi cũng sẽ qua thôi.”

Sống lâu hơn một chút, tôi thấy mình dần bình thản với những điều tiêu cực. Tôi không còn ảnh hưởng bởi những lời nói tùy tiện làm mình tổn thương, những thất vọng …. Đôi khi, tôi còn tự nhủ: sống vô tình một chút cũng không sao – nếu điều đó giúp mình giữ lại chút an yên cho riêng mình.

Và kỳ lạ thay, chính những ngày như thế – ủ ê, lặng lẽ, tưởng chừng vô nghĩa – lại là lúc tôi nghe được thông điệp cuộc sống rõ ràng nhất. Không đến từ ai khác, mà từ những khoảng lặng trong chính lòng mình.

Viết cũng là cách để tôi không bị bỏ lại phía sau

Tôi chưa bao giờ nghĩ mình cần phải chạy thật nhanh để “theo kịp thời đại”. Nhưng tôi cũng không muốn bị đứng lại mãi ở một chỗ, lặng lẽ trở thành người lạc lõng giữa thế giới không ngừng thay đổi từng ngày.

Có những lúc nhìn quanh, tôi thấy mọi thứ chạy quá nhanh: công nghệ, xu hướng, cách con người trò chuyện và sống. Ban đầu, tôi cảm thấy mình chậm chạp, thậm chí có phần cũ kỹ. Nhưng rồi tôi nhận ra, thay vì cố rướn theo một điều gì đó không thật với mình, tôi chọn học – từng chút, từng chút một. Học cách hiểu thời đại, để tiếp tục làm mới mình theo cách phù hợp nhất.

Viết, với tôi, là một phần trong hành trình học đó. Mỗi khi ngồi xuống và gõ những dòng chữ, tôi thấy mình vẫn đang sống – một cách tỉnh táo và có ý thức. Tôi không cần phải làm gì lớn lao, chỉ cần biết rằng hôm nay mình hiểu thêm một điều, thấy thêm một góc nhìn, thế là đủ.

Có thể tôi không giỏi công nghệ, nhưng tôi cũng không ngại tìm hiểu. Tôi đã từng viết về việc làm sao để thích nghi với thời đại 4.0 – và tôi vẫn đang học mỗi ngày. Nhờ vậy, tôi không thấy mình bị bỏ lại phía sau. Tôi chỉ đang đi với tốc độ riêng của mình – chậm, nhưng không dừng lại.

Và mỗi lần viết xong một bài, tôi lại thấy như vừa đi thêm một chặng nhỏ trong câu chuyện cuộc đời. Một hành trình không ai giao việc, không ai thúc ép, nhưng vẫn ý nghĩa – vì đó là hành trình tôi tự nguyện chọn đi, bằng cả trái tim.

Lời cảm ơn năm 2025

cảm ơn năm 2025

Tôi không cần một năm phải rực rỡ hay hoành tráng mới gọi là trọn vẹn. Đối với tôi, một năm đủ đầy là khi mình đã thật lòng với từng cảm xúc. Đã sống, đã buồn, đã vui – và không giấu giếm bất kỳ nỗi niềm nào trong hành trình ấy.

Năm 2025 không mang đến điều gì ngoạn mục. Nhưng nó cho tôi thời gian để sống chậm lại, để viết nhiều hơn và tin vào giá trị của việc được chia sẻ. Blog này không giúp tôi trở nên “thành công” theo định nghĩa thông thường. Nhưng nó cho tôi một điều còn quý hơn thế: được giữ lại những ký ức đời thường mà tôi không muốn lãng quên. Được chạm đến người khác bằng sự thật thà và tử tế.

Mỗi bài viết là một lần tôi ngồi lại với lòng mình, không để bản thân chạy theo đám đông, không viết vì thuật toán, không sống vì sự chú ý. Tôi chỉ muốn để lại chút gì đó – nhẹ nhàng, chậm rãi – cho những ai tình cờ dừng chân ở đây, và cũng đang cần một khoảng lặng để nhớ.

Và có lẽ, bài viết cho ngày cuối năm như thế này – chính là một cách tôi giữ lòng mình được bình an trước khi bắt đầu một năm mới.

Nếu bạn là một trong số những người vẫn đang ở lại cùng tôi trong từng dòng chữ – dù thỉnh thoảng ghé qua, hay lặng lẽ đọc mà không để lại bình luận nào – thì tôi cảm ơn bạn, như cách tôi cảm ơn chính mình vì vẫn còn đủ yêu thương để tiếp tục viết.

Đón chào năm 2026

chào năm 2026

Tối nay, tôi đi dạo ở phố đi bộ Nguyễn Huệ. Dưới ánh đèn sáng rực và tiếng nhạc vang lên từ đâu đó, tôi lặng lẽ bước giữa đám đông, để cảm nhận lại một lần nữa nơi đã cưu mang và nuôi dưỡng tôi thành nhân – Sài Gòn, vẫn thân thuộc và ấm áp đến lạ.

Tôi không còn chờ đợi điều gì rực rỡ từ khoảnh khắc giao thừa như khi còn trẻ. Chỉ cần đứng giữa phố, hít một hơi thật sâu, nhìn dòng người hân hoan, và thấy mình vẫn còn nguyên vẹn lòng biết ơn cuộc đời – thế là đủ.

Nếu được nói một điều vào lúc này, có lẽ tôi sẽ thì thầm: “Cảm ơn cuộc sống, vì đã cho tôi luôn mạnh khỏe, tích cực – để học, để viết, để chia sẻ, và để không ngừng trở thành phiên bản ấm áp hơn của chính mình.”

2026 – tôi không biết bạn sẽ mang điều gì đến. Nhưng tôi sẽ đón bạn bằng đôi tay rộng mở và một trái tim bình thản. Tôi đã có một năm đủ đầy bằng những điều nhỏ bé nhất. Và tôi tin, năm mới cũng sẽ lại được viết tiếp bằng những điều giản dị như thế – từng ngày, từng chữ, từng bước chân chậm rãi trên hành trình mang tên “chia sẻ trải nghiệm”.

Chữ ký

Điều hướng bài viết

Bài viết trước
Bài viết sau

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Đối diện với khó khăn của cuộc đời, Bạn sẽ học được cách trân trọng những gì mình đang có.

Chữ ký

Bài viết nổi bật

  • Nếu bạn tin vào chính mình – Không gì là không thể!

    Nếu bạn tin vào chính mình – Không gì là không thể!

  • Học cách "nịnh sếp". Nên hay không nên?

    Học cách "nịnh sếp". Nên hay không nên?

  • Đừng so sánh bản thân với người khác, vì Bạn là phiên bản duy nhất

    Đừng so sánh bản thân với người khác, vì Bạn là phiên bản duy nhất

  • Thử thách cuộc sống - Người thầy khó tính nhưng công bằng

    Thử thách cuộc sống - Người thầy khó tính nhưng công bằng

  • Vị trí công nhân: Trường học rèn luyện và khám phá giá trị bản thân

    Vị trí công nhân: Trường học rèn luyện và khám phá giá trị bản thân

Danh mục

  • Bạn hỏi – Tôi chia sẻ (16)
  • Chia Sẻ (13)
  • Cuộc Sống (14)
  • Dành cho đồng nghiệp của tôi (5)
  • Hành Trình (8)
  • Start (4)
  • Trải Nghiệm (9)
  • Tư duy tích cực (1)

Khám phá

  • Vì sao tôi thích viết?
  • Hành trình của tôi
  • Ngôi Nhà Thứ Ba
  • Liên hệ với tôi
  • Về tôi

Nơi bắt đầu

  • Start
  • Hành Trình
  • Chia Sẻ
  • Trải Nghiệm
  • Cuộc Sống

Trao đi hy vọng

Có những vùng đất xa xôi, nơi từng nụ cười nhỏ bé vẫn tỏa sáng trong khốn khó. Nếu trái tim Bạn từng ấm lên bởi một hành động tử tế, hãy thử tìm hiểu thêm về những mảnh đời đó ... để cảm thấy mình may mắn và sẵn lòng sẻ chia

  • Nuôi em
  • Trò nghèo vùng cao
  • Saigon Children’s Charity
  • Thiện Nguyện App
©2025 Chia Sẻ Trải Nghiệm